Một cái tên truyện hấp dẫn vì nó lạ tai, ngôn từ đơn giản nhưng gợi trí tò mò. Không thể tránh cho mình một câu hỏi, câu chuyện kể về cái gì?
Về những bức email qua lại của hai người với một lần tình cờ nhưng đầy hữu duyên do việc gửi nhầm địa chỉ email.
Ngôn từ đơn giản, ngắn gọn nhưng sắc lẹm và thể hiện rõ tính cách cũng như trí thông minh của cả hai nhân vật.
Tuy mới chỉ đọc được đoạn đầu, nhưng câu chuyện khá cuốn hút mình. Thực sự, câu chuyện luôn gợi nhớ cho mình về "Cô đơn trên mạng" - cuốn truyện mà đến giờ mỗi khi nghĩ lại mình vẫn có cảm giác tức ngực, khó thở và cũng khó hiểu.
Đó là một cảm xúc khó gọi thành tên để có thể viết về tác phẩm đó.
Mình sẽ chỉ ngừng đọc khi câu chuyện kết thúc mà thôi.
Những câu chuyện họ nói với nhau, tưởng như vô thưởng vô phạt, "chẳng có gì cả" nhưng lại là những điều họ giấu kín, không dám để lộ cho người khác thấy. Khi nào cũng vậy, con người ai cũng thế, môi trường nào cũng vậy, một khi những chuẩn mực xã hội vẫn còn hiện diện, con người buộc phải thích nghi, nhẹ nhàng thì ẩn dấu những cái "lệch chuẩn" vào trong, hùng hổ hơn thì không chấp nhận nó, và tạo cho mình vỏ bọc, tự mình khinh bỉ những cái bên trong mình, và tiêu cực hơn thì đấu tranh với cái chuẩn mực đó bằng một sự bất cần, như DonQuihote đánh nhau với cối xay gió.
Để rồi, khi ta gặp một ai đó, ta biết chắc đó là nơi an toàn, để ta có thể nhe răng, giơ vuốt hay chảy nước mắt chỉ vì ta tin rằng, họ sẽ không nói cho ai khắc, nhưng cũng là vì ta yên tâm rằng, họ không biết ta. Giờ đây, thay vì ta phải chạy đến một bờ sông, một ngọn núi hay vục mặt vào bồn cầu để hét, để nói, thì ta có thể trao đổi, nó là hai chiều, điều đó khiến cho ta phấn khích và được an ủi hơn rất nhiều.
Để rồi, những ranh giới luôn được đặt ra để người ta thử thách lòng dũng cảm vượt qua hàng rào đó, để người ta tham lam hơn chút nữa.
Phải hơn nữa, phải hơn nữa, không chỉ dừng lại như vậy, phải tiến xa hơn, như thế mới đúng. Đúng vậy, đâu phải ai cũng biết đủ, biết dừng đúng lúc đây?
Tự ta đặt ra các giới hạn cho bản thân và ta dằn vặt vì điều đó, lương tâm ta tự cắn rứt vì những gì quá giới hạn mà ta mong muốn bước qua.
Dù biết một ai đó không phải là của mình nhưng khi người đó thuộc về người khác, một cảm giác ích kỷ, chiếm hữu và một nỗi buồn bỗng nảy nở ra. Thậm chí, nhiều khi nó còn là sự ghen tuông. Nhưng, có mùi tình yêu ở trong mớ hỗn tạp cảm xúc này không?
Đôi khi chúng ta lại cần một người như Leo, như Emmi như là một yếu tố "ngoại vi" để cân bằng nội tâm của chúng ta, giúp ta sống chuẩn mực hơn trong một xã hội "thực", trở lại cuộc sống hàng ngày đầy mẫu mực.
Đàn ông và đàn bà trong chuyện được miêu tả vừa sắc nét, vừa hiện thực mà gần gũi vô cùng. Tác giả thông hiểu tâm lý của đàn ông cũng như của đàn bà. Từng sắc thái, trạng thái cảm xúc được tung hứng...
Còn bạn, bạn có gặp mình trong những đoạn đối thoại này không?
Về những bức email qua lại của hai người với một lần tình cờ nhưng đầy hữu duyên do việc gửi nhầm địa chỉ email.
Ngôn từ đơn giản, ngắn gọn nhưng sắc lẹm và thể hiện rõ tính cách cũng như trí thông minh của cả hai nhân vật.
Tuy mới chỉ đọc được đoạn đầu, nhưng câu chuyện khá cuốn hút mình. Thực sự, câu chuyện luôn gợi nhớ cho mình về "Cô đơn trên mạng" - cuốn truyện mà đến giờ mỗi khi nghĩ lại mình vẫn có cảm giác tức ngực, khó thở và cũng khó hiểu.
Đó là một cảm xúc khó gọi thành tên để có thể viết về tác phẩm đó.
Mình sẽ chỉ ngừng đọc khi câu chuyện kết thúc mà thôi.
Những câu chuyện họ nói với nhau, tưởng như vô thưởng vô phạt, "chẳng có gì cả" nhưng lại là những điều họ giấu kín, không dám để lộ cho người khác thấy. Khi nào cũng vậy, con người ai cũng thế, môi trường nào cũng vậy, một khi những chuẩn mực xã hội vẫn còn hiện diện, con người buộc phải thích nghi, nhẹ nhàng thì ẩn dấu những cái "lệch chuẩn" vào trong, hùng hổ hơn thì không chấp nhận nó, và tạo cho mình vỏ bọc, tự mình khinh bỉ những cái bên trong mình, và tiêu cực hơn thì đấu tranh với cái chuẩn mực đó bằng một sự bất cần, như DonQuihote đánh nhau với cối xay gió.
Để rồi, khi ta gặp một ai đó, ta biết chắc đó là nơi an toàn, để ta có thể nhe răng, giơ vuốt hay chảy nước mắt chỉ vì ta tin rằng, họ sẽ không nói cho ai khắc, nhưng cũng là vì ta yên tâm rằng, họ không biết ta. Giờ đây, thay vì ta phải chạy đến một bờ sông, một ngọn núi hay vục mặt vào bồn cầu để hét, để nói, thì ta có thể trao đổi, nó là hai chiều, điều đó khiến cho ta phấn khích và được an ủi hơn rất nhiều.
Để rồi, những ranh giới luôn được đặt ra để người ta thử thách lòng dũng cảm vượt qua hàng rào đó, để người ta tham lam hơn chút nữa.
Phải hơn nữa, phải hơn nữa, không chỉ dừng lại như vậy, phải tiến xa hơn, như thế mới đúng. Đúng vậy, đâu phải ai cũng biết đủ, biết dừng đúng lúc đây?
Tự ta đặt ra các giới hạn cho bản thân và ta dằn vặt vì điều đó, lương tâm ta tự cắn rứt vì những gì quá giới hạn mà ta mong muốn bước qua.
Dù biết một ai đó không phải là của mình nhưng khi người đó thuộc về người khác, một cảm giác ích kỷ, chiếm hữu và một nỗi buồn bỗng nảy nở ra. Thậm chí, nhiều khi nó còn là sự ghen tuông. Nhưng, có mùi tình yêu ở trong mớ hỗn tạp cảm xúc này không?
Đôi khi chúng ta lại cần một người như Leo, như Emmi như là một yếu tố "ngoại vi" để cân bằng nội tâm của chúng ta, giúp ta sống chuẩn mực hơn trong một xã hội "thực", trở lại cuộc sống hàng ngày đầy mẫu mực.
Đàn ông và đàn bà trong chuyện được miêu tả vừa sắc nét, vừa hiện thực mà gần gũi vô cùng. Tác giả thông hiểu tâm lý của đàn ông cũng như của đàn bà. Từng sắc thái, trạng thái cảm xúc được tung hứng...
Còn bạn, bạn có gặp mình trong những đoạn đối thoại này không?
Comments
Post a Comment