Bài này được viết trong khi đang chuẩn bị ra sân bay từ Kathmandu về Việt Nam.
Được biết ở Ai Cập đang có biểu tình, hỏi han tình hình thì nghe nói nó cũng ngang ngửa với cuộc biểu tình lật đổ Mubarak năm 2011. Rùng mình.
Đầu năm 2012 mình đến Ai Cập, sau khi cuộc biểu tình tạm thời chấm dứt, Mubarak đã bị bắt, tuy nhiên, những tàn tích còn lại để lại ấn tượng quá sâu sắc, tiếp xúc, gặp gỡ con người nơi đây, đặc biệt những người trẻ tuổi, khiến mình có thể hình dung được cuộc biểu tình đó sẽ thế nào.
2/2012, chỉ còn một vài nhóm nhỏ biểu tình ở trung tâm thành phố, họ dựng lêu trong cái lạnh cuối đông, đầu hè, và đốt lửa sưởi ấm. Hàng tối, họ chiếu những phim trên màn hình lớn, cho mọi người xem. Thực sự, mình không biết phim đó có nội dung gì, vì mình chẳng dám dừng lại.
Một khi bạn dừng lại, tò mò, xem xét, người ta có thể hiểu hoặc cố tình hiểu rằng bạn đang ủng hộ việc làm của họ.
Tàn tích của cuộc biểu tình còn thể hiện ở mọi nơi công cộng, trên đường phố, trên biển báo giao thông, tại các quảng trường. Không chỉ có những hình vẽ, khẩu hiệu mà những vết tường cháy đen cũng khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cũng tưởng tượng được mức độ quá khích của những người đi biểu tình.
Với những người đi biểu tình, họ tin rằng việc họ đang làm là đúng, và bất kỳ ai lên án hay có ý kiến về hành động của họ, chắc chắn người đó sẽ gặp những hậu quả khó lường thậm chí liên quan đến cả tính mạng.
Theo quan điểm cá nhân, mình tin rằng, xã hội Ai Cập sẽ còn bất ổn như thế này trong một thời gian dài.
Vì sao lại thế? Hãy cùng nghiên cứu về Ai Cập một chút.
Xét về mặt địa lý, Ai Cập có biên giới với Li bi ở phía tây, Sudan ở phía nam, với Israel ở đông bắc. Vai trò địa chính trị quan trọng của Ai Cập xuất phát từ vị trí chiến lược của nó: là một quốc gia liên lục địa, họ sở hữu một cầu nối lục địa (Eo đất Suez) giữa Châu Phi và Châu Á, và một cầu nối đường thuỷ (Kênh Suez) nối giữa Biển Địa Trung Hải và Ấn Độ Dương thông qua Biển Đỏ.
Các sa mạc: Ai Cập chiếm một phần Sa mạc Sahara và Sa mạc Libya. Các sa mạc này được coi là "vùng đất đỏ" trong thời Ai Cập cổ đại, và nó bảo vệ Vương quốc của các Pharaohs tránh khỏi các mối đe dọa từ phía tây.
Xét về mặt kinh tế: Với vị trí quan trọng và được ưu đãi như vậy, không khó gì thấy rằng, nên kinh tế của Ai Cập khá phát triển. Ai Cập là một thị trường được các công ty quốc gia xem là trọng điễm trong khu vực Trung Đông và Bắc Phi. Kinh tế biển và Du lịch là hai trong số những nguồn thu lớn nhất
Tôn giáo: Tôn giáo lớn nhất ở Ai Cập là đạo Hồi. Một điều cực kỳ ấn tượng với mình đó là vào 12h trưa, tất cả hàng quán đều đóng cửa, loa truyền thanh bật khắp nơi, và mọi người đàn ông Hồi giáo đều quỳ lạy, hướng về phía thánh Alah để mà cầu nguyện. Tại thời điểm đó, mình tin chắc rằng, khi có thánh chiến, chỉ cần nhân danh thánh Alah mà những con người ở đây có thể cảm tử, đến giờ, mình thực sự tin điều đó.
Được ưu đãi như vậy, nên nhìn chung, người Ai Cập khá là 'lười', đặc biệt người trẻ tuổi. Nói theo một cách khác, họ khá ăn sẵn.
Con người: Không phải tất cả người dân Hồi giáo nào, đặc biệt là phụ nữ đều bịt kín mặt đi ra ngoài đường, cũng giống như đạo Phật, có nhiều nhánh, chi tông khác nhau, đạo hồi cũng vậy. Một điều dễ nhận thấy nhất, với một người Hồi giáo nam giới cực kỳ sùng đạo và tu tập theo kiểu khổ hạnh nhất đó là trên trán họ có một vết lõm sẫm màu. Nó là minh chứng cho việc chăm chỉ cầu nguyện, tận tâm với thánh Alah đến khi chết, và khi mua hàng của họ, bạn có thể tin họ, vì họ không nói dối. Ngoài ra, với những người Hồi giáo khác, đặc biệt, với những người lớn tuổi, họ thể hiện một phong thái điềm tĩnh và thân thiện đến mức đáng ngạc nhiên.
Còn với giới trẻ thì sao? Họ chính là tương lai của Ai Cập và là chính họ là câu trả lời cho lý do vì sao xã hội Ai Cập sẽ còn bất ổn trong một thời gian nữa.
Cùng với sự phát triển kinh tế của Ai Cập, kết hợp với những tác động của phương Tây, du nhập về văn hóa và quan điểm sống, khiến tư tưởng và lối sống của giới trẻ có phần bị ảnh hưởng. Họ đều vẫn là người theo đạo Hồi, tuy nhiên, khác với cha chú họ, luôn tuân theo những giáo lý hà khắc, giờ đây, họ được tiếp cận với những cách sống, điều kiện cởi mở hơn, khiến cho họ gặp khủng hoảng.
Mình tạm gọi sự khủng hoảng này là hiện tượng “rửng mỡ”. Nếu bạn sống trong một môi trường bị kìm kẹp, và phải tuân theo những quy tắc hà khắc, khi gặp những thứ mới, trái ngược và tự do hơn so với cuộc sống trước đây của bạn, kết hợp với những đặc điểm thường thấy của tuổi trẻ như nông nổi, thích khẳng định bản thân thì bản thân bạn đang gặp khủng hoảng. Người Ai Cập trẻ tuổi cũng vậy, họ bước chân ra khỏi vòng kìm kẹp bấy lâu nay do những lễ giáo truyền thống quy định hay quy tắc của Hồi giáo áp đặt để tận hưởng sự tự do nhưng thiếu tính định hướng, Sự khủng hoảng của họ đó chính là việc tranh đấu giữa cái nội tại được định hướng bởi truyền thống với những điều mới du nhập vào cuộc sống.
Điều này được nhìn nhận khá rõ qua cách thể hiện của họ, luôn thích chơi nổi với những chiếc vespa nhạc xập xình, đầy màu sắc, luôn có suy nghĩ rằng người nước ngoài rất thoáng và không ngại ngần chay đến khoác vai, làm quen như một công tử Ý kiêu kỳ; trêu trọc, thiếu sự tôn trọng cần thiết với người nước ngoài.
Bên cạnh đó, thế hệ trẻ của Ai Cập, là thế hệ hưởng thụ bằng cách bóc lột Ai Cập qua du lịch, cùng với tâm lý bầy đàn, tính cách quá khích, không có gì quá lạ khi họ tham gia vào các hoạt động và một cách mù quáng đi theo những gì họ tin rằng ‘tuổi trẻ phải như vậy’, hay "sự công bằng phải tuyệt đối".
Dường như, đây chưa phải đỉnh điểm của sự bất ổn Ai Cập.
Được biết ở Ai Cập đang có biểu tình, hỏi han tình hình thì nghe nói nó cũng ngang ngửa với cuộc biểu tình lật đổ Mubarak năm 2011. Rùng mình.
Đầu năm 2012 mình đến Ai Cập, sau khi cuộc biểu tình tạm thời chấm dứt, Mubarak đã bị bắt, tuy nhiên, những tàn tích còn lại để lại ấn tượng quá sâu sắc, tiếp xúc, gặp gỡ con người nơi đây, đặc biệt những người trẻ tuổi, khiến mình có thể hình dung được cuộc biểu tình đó sẽ thế nào.
2/2012, chỉ còn một vài nhóm nhỏ biểu tình ở trung tâm thành phố, họ dựng lêu trong cái lạnh cuối đông, đầu hè, và đốt lửa sưởi ấm. Hàng tối, họ chiếu những phim trên màn hình lớn, cho mọi người xem. Thực sự, mình không biết phim đó có nội dung gì, vì mình chẳng dám dừng lại.
Một khi bạn dừng lại, tò mò, xem xét, người ta có thể hiểu hoặc cố tình hiểu rằng bạn đang ủng hộ việc làm của họ.
Tàn tích của cuộc biểu tình còn thể hiện ở mọi nơi công cộng, trên đường phố, trên biển báo giao thông, tại các quảng trường. Không chỉ có những hình vẽ, khẩu hiệu mà những vết tường cháy đen cũng khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cũng tưởng tượng được mức độ quá khích của những người đi biểu tình.
Với những người đi biểu tình, họ tin rằng việc họ đang làm là đúng, và bất kỳ ai lên án hay có ý kiến về hành động của họ, chắc chắn người đó sẽ gặp những hậu quả khó lường thậm chí liên quan đến cả tính mạng.
Theo quan điểm cá nhân, mình tin rằng, xã hội Ai Cập sẽ còn bất ổn như thế này trong một thời gian dài.
Vì sao lại thế? Hãy cùng nghiên cứu về Ai Cập một chút.
Xét về mặt địa lý, Ai Cập có biên giới với Li bi ở phía tây, Sudan ở phía nam, với Israel ở đông bắc. Vai trò địa chính trị quan trọng của Ai Cập xuất phát từ vị trí chiến lược của nó: là một quốc gia liên lục địa, họ sở hữu một cầu nối lục địa (Eo đất Suez) giữa Châu Phi và Châu Á, và một cầu nối đường thuỷ (Kênh Suez) nối giữa Biển Địa Trung Hải và Ấn Độ Dương thông qua Biển Đỏ.
Các sa mạc: Ai Cập chiếm một phần Sa mạc Sahara và Sa mạc Libya. Các sa mạc này được coi là "vùng đất đỏ" trong thời Ai Cập cổ đại, và nó bảo vệ Vương quốc của các Pharaohs tránh khỏi các mối đe dọa từ phía tây.
Xét về mặt kinh tế: Với vị trí quan trọng và được ưu đãi như vậy, không khó gì thấy rằng, nên kinh tế của Ai Cập khá phát triển. Ai Cập là một thị trường được các công ty quốc gia xem là trọng điễm trong khu vực Trung Đông và Bắc Phi. Kinh tế biển và Du lịch là hai trong số những nguồn thu lớn nhất
(Nguồn tham khảo: wikipedia)
Tôn giáo: Tôn giáo lớn nhất ở Ai Cập là đạo Hồi. Một điều cực kỳ ấn tượng với mình đó là vào 12h trưa, tất cả hàng quán đều đóng cửa, loa truyền thanh bật khắp nơi, và mọi người đàn ông Hồi giáo đều quỳ lạy, hướng về phía thánh Alah để mà cầu nguyện. Tại thời điểm đó, mình tin chắc rằng, khi có thánh chiến, chỉ cần nhân danh thánh Alah mà những con người ở đây có thể cảm tử, đến giờ, mình thực sự tin điều đó.
Được ưu đãi như vậy, nên nhìn chung, người Ai Cập khá là 'lười', đặc biệt người trẻ tuổi. Nói theo một cách khác, họ khá ăn sẵn.
Con người: Không phải tất cả người dân Hồi giáo nào, đặc biệt là phụ nữ đều bịt kín mặt đi ra ngoài đường, cũng giống như đạo Phật, có nhiều nhánh, chi tông khác nhau, đạo hồi cũng vậy. Một điều dễ nhận thấy nhất, với một người Hồi giáo nam giới cực kỳ sùng đạo và tu tập theo kiểu khổ hạnh nhất đó là trên trán họ có một vết lõm sẫm màu. Nó là minh chứng cho việc chăm chỉ cầu nguyện, tận tâm với thánh Alah đến khi chết, và khi mua hàng của họ, bạn có thể tin họ, vì họ không nói dối. Ngoài ra, với những người Hồi giáo khác, đặc biệt, với những người lớn tuổi, họ thể hiện một phong thái điềm tĩnh và thân thiện đến mức đáng ngạc nhiên.
Còn với giới trẻ thì sao? Họ chính là tương lai của Ai Cập và là chính họ là câu trả lời cho lý do vì sao xã hội Ai Cập sẽ còn bất ổn trong một thời gian nữa.
Cùng với sự phát triển kinh tế của Ai Cập, kết hợp với những tác động của phương Tây, du nhập về văn hóa và quan điểm sống, khiến tư tưởng và lối sống của giới trẻ có phần bị ảnh hưởng. Họ đều vẫn là người theo đạo Hồi, tuy nhiên, khác với cha chú họ, luôn tuân theo những giáo lý hà khắc, giờ đây, họ được tiếp cận với những cách sống, điều kiện cởi mở hơn, khiến cho họ gặp khủng hoảng.
Mình tạm gọi sự khủng hoảng này là hiện tượng “rửng mỡ”. Nếu bạn sống trong một môi trường bị kìm kẹp, và phải tuân theo những quy tắc hà khắc, khi gặp những thứ mới, trái ngược và tự do hơn so với cuộc sống trước đây của bạn, kết hợp với những đặc điểm thường thấy của tuổi trẻ như nông nổi, thích khẳng định bản thân thì bản thân bạn đang gặp khủng hoảng. Người Ai Cập trẻ tuổi cũng vậy, họ bước chân ra khỏi vòng kìm kẹp bấy lâu nay do những lễ giáo truyền thống quy định hay quy tắc của Hồi giáo áp đặt để tận hưởng sự tự do nhưng thiếu tính định hướng, Sự khủng hoảng của họ đó chính là việc tranh đấu giữa cái nội tại được định hướng bởi truyền thống với những điều mới du nhập vào cuộc sống.
Điều này được nhìn nhận khá rõ qua cách thể hiện của họ, luôn thích chơi nổi với những chiếc vespa nhạc xập xình, đầy màu sắc, luôn có suy nghĩ rằng người nước ngoài rất thoáng và không ngại ngần chay đến khoác vai, làm quen như một công tử Ý kiêu kỳ; trêu trọc, thiếu sự tôn trọng cần thiết với người nước ngoài.
Bên cạnh đó, thế hệ trẻ của Ai Cập, là thế hệ hưởng thụ bằng cách bóc lột Ai Cập qua du lịch, cùng với tâm lý bầy đàn, tính cách quá khích, không có gì quá lạ khi họ tham gia vào các hoạt động và một cách mù quáng đi theo những gì họ tin rằng ‘tuổi trẻ phải như vậy’, hay "sự công bằng phải tuyệt đối".
Dường như, đây chưa phải đỉnh điểm của sự bất ổn Ai Cập.
Comments
Post a Comment