Tự dưng, sáng nay mở mắt dậy, nhìn quanh căn phòng, nhìn lên bức tường với vệt nắng sớm mai chiếu vào, tự dưng thấy mình nhớ Sài Gòn. Nhớ sáng Sài Gòn mùa hè mát mẻ, với âm thanh không quá ồn ào dưới nhà, mình thường ra lan can cúi người xuống ngắm nhìn bà con đi chợ, mua bán, nhớ những tán cây cổ thụ che mất ánh mặt trời, râm ran, rì rào, những chú chim nhỏ ríu rít quanh cái bàn đá ngoài ban công. Những điều nhỏ bé, giản dị và đơn giản mà mình từng nghĩ chẳng có gì đáng để nhớ thì giờ lại ẩn hiện trong tâm trí.
Saigon Lounge
Đôi lúc hình bóng, hình ảnh trôi xa, chỉ còn cảm giác, mùi hương vương vấn lại trong nỗi nhớ và sẽ không bao giờ lấy lại được.
Saigon Lounge
Đôi lúc hình bóng, hình ảnh trôi xa, chỉ còn cảm giác, mùi hương vương vấn lại trong nỗi nhớ và sẽ không bao giờ lấy lại được.

Comments
Post a Comment