Những tàn tích còn sót lại nơi này cũng đủ để minh chứng cho sự vĩ đại của Ngọn Hải Đăng Alexander xưa kia.
Dạo thăm pháo đài
Thăm pháo đài Qaitbay trong một ngày đẹp trời, đầy nắng và gió biển. Bầu trời và mặt nước đồng điệu cùng một màu xanh.
Để thăm nơi này, tất nhiên bạn phải mua vé, và thật là tiết kiệm nếu bạn có thẻ sinh viên, giá vé chỉ bằng một nửa giá vé bình thường. Nhìn chung, tại Ai Cập, một đất nước du lịch nên hầu hết tại các điểm tham quan, giá vé đều ưu đãi cho sinh viên.
Từ bên ngoài nhìn vào, mình tưởng rằng pháo đào này phải lớn lắm, nhưng đến khi vào đến tham quan bên trong, nó không lớn bằng những gì mình tưởng tượng. Nơi này, luôn có những cảnh sát du lịch (tourist police - TP) đứng tại đây phục vụ khách du lịch.
Tầng một của pháo đài là nơi cầu nguyện. Nơi đây, nghe nó có những vị tu sỹ chết và được chôn ngay tại trong tòa này. Phía trong âm u, và có mùi rất khó chịu do không có cửa sổ mà chỉ có cửa thông gió. Thỉnh thoảng, bạn sẽ nghe được tiếng chim bay lượn trong này (mình chẳng biết đó là chim gì). Sảnh cầu nguyện rất đẹp và thông thẳng lên trời như giếng trời của các nhà bây giờ, tuy nhiên chỗ này lại cấm khách du lịch bước vào. Đang xoay sở, vươn người ra chụp ảnh trần của sảnh cầu nguyện, thì mình bất ngờ gặp được một bạn Ai Cập.
Bạn & Bè lũ quấy rối
Bạn tự giới thiệu mình là Tourist Police và đến bắt chuyện với mình. Rồi bạn, bỏ cái rào cấm khách du lịch bước vào, và cho phép mình tiến vào sảnh chụp ảnh. :D Đứng tại trung tâm sảnh cầu nguyện, nơi ánh sáng duy nhất được chiếu từ trên xuống dưới, tạo nên một cảm giác thật đặc biệt. Bạn là trung tâm và bạn tỏa sáng.
Những ô cửa sổ nhỏ nhỏ là nơi các chú chim thường xuyên ra vào, ngoài ra, đó cũng là cửa sổ của các tầng trên.
Cửa chính đi vào sảnh cầu nguyện như thế này:
Hành lang đi lại trong pháo đài hẹp hẹp thế này đây
Sau đó, bạn TP rất nhiệt tình, dân mình đi thăm thú quanh pháo đài và giải thích rất cặn kẽ. Bạn nói rằng bạn muốn thực hành tiếng Anh của mình, nên mình cũng không thắc mắc hay đuổi khéo gì nữa.
Pháo đài có những phòng rất nhỏ cho quân sĩ ăn và nghỉ. Ngoài ra, là những chỗ đứng gác trong ra các phía của bờ biển.
Bạn giải thích rằng gỗ này được xây trong ruột của pháo đài là để tránh động đất
Trong lúc đang lang thang cùng bạn TP mình tình cờ gặp được 2 em sinh viên người Việt tại đây. Thế là ba chị em lập hội, cùng đi tham quan. Có một em hiện đang học ở Ai Cập, nếu bạn nào có ý định đi hay tìm hiểu về Ai Cập, mình sẽ cho địa chỉ liên lạc.
Được một lúc, ba chị em gặp phải phiền phức từ bè lũ quấy rối. Đó là những em trẻ con tầm 8 - 10 tuổi, khi tụi mình là người nước ngoài. Bè lũ quấy rồi liền chạy ra "Hello, what is your name?". Nếu chỉ một lần thì không có vấn đề gì. Tuy nhiên, tình trạng của tụi mình thê thảm hơn nhiều. Có khoảng 10 em cứ quây lấy mình, liên tục hỏi, nói và nhất quyết không buông tha để mình đi. Và tuy không hiểu tiếng Ả Rập, mình biết chắc rằng có những em trong số đó, không nói lịch sự gì với mình. Tình hình chỉ chấm dứt khi tụi mình đi ra ngoài, bè lũ quấy rối mới không đuổi theo. Thực sự, đến giờ mình vẫn không hiểu, điều #$%$^#^%$^% gì xảy ra, chỉ vì bè lũ đó mà mình mất vài bức ảnh đẹp chụp trong bếp. @@%$#^#$^%%^
Phía bên ngoài pháo đài thực sự rất đẹp, trong lành, sáng sủa. Bầu trời và mặt nước như nhập làm một. Mình say như điếu đổ với cái màu xanh mê hoặc của bờ biển Địa Trung Hải mất rồi.
Lang thang phía bên ngoài, bạn sẽ dễ dàng nhận thấy những tàn tích của ngọn hải đăng Pharos. Đó là những viên gạch đỏ, được tận dụng để xây dựng nên pháo đài.
Phía bên ngoài này cũng là nơi cho đôi lứa tìm hiểu nhau cho dù cô gái có che kín mặt, tay đeo găng, họ vẫn nắm tay và thủ thỉ tâm sự. Tuy nhiên, những hành động quá tình cảm thì mình không bắt gặp ở nơi này.
Kết thúc cuộc hành trình, mình tự thưởng cho mình một cốc caphe Thổ tại nhà hàng nổi tiếng Trianon.
Kết thúc cuộc hành trình, trên tàu trở về Cairo, mình được bác ngồi cạnh mời ăn bánh mỳ nhân gan lợn, chứ không phải nhân pate gan nhé, không quá khó ăn và mùi vị cũng không đến nỗi nào.
Đến giờ, mình vẫn nhớ da diết cái màu xanh nhức nhối của biển Địa Trung Hải. Hy vọng, một ngày nào đó, mình được trở lại, ngắm màu xanh của bờ biển này.
Trở lại Cairo và về Việt Nam thôi nào.
Dạo thăm pháo đài
Thăm pháo đài Qaitbay trong một ngày đẹp trời, đầy nắng và gió biển. Bầu trời và mặt nước đồng điệu cùng một màu xanh.
Để thăm nơi này, tất nhiên bạn phải mua vé, và thật là tiết kiệm nếu bạn có thẻ sinh viên, giá vé chỉ bằng một nửa giá vé bình thường. Nhìn chung, tại Ai Cập, một đất nước du lịch nên hầu hết tại các điểm tham quan, giá vé đều ưu đãi cho sinh viên.
Từ bên ngoài nhìn vào, mình tưởng rằng pháo đào này phải lớn lắm, nhưng đến khi vào đến tham quan bên trong, nó không lớn bằng những gì mình tưởng tượng. Nơi này, luôn có những cảnh sát du lịch (tourist police - TP) đứng tại đây phục vụ khách du lịch.
Tầng một của pháo đài là nơi cầu nguyện. Nơi đây, nghe nó có những vị tu sỹ chết và được chôn ngay tại trong tòa này. Phía trong âm u, và có mùi rất khó chịu do không có cửa sổ mà chỉ có cửa thông gió. Thỉnh thoảng, bạn sẽ nghe được tiếng chim bay lượn trong này (mình chẳng biết đó là chim gì). Sảnh cầu nguyện rất đẹp và thông thẳng lên trời như giếng trời của các nhà bây giờ, tuy nhiên chỗ này lại cấm khách du lịch bước vào. Đang xoay sở, vươn người ra chụp ảnh trần của sảnh cầu nguyện, thì mình bất ngờ gặp được một bạn Ai Cập.
Bạn & Bè lũ quấy rối
Bạn tự giới thiệu mình là Tourist Police và đến bắt chuyện với mình. Rồi bạn, bỏ cái rào cấm khách du lịch bước vào, và cho phép mình tiến vào sảnh chụp ảnh. :D Đứng tại trung tâm sảnh cầu nguyện, nơi ánh sáng duy nhất được chiếu từ trên xuống dưới, tạo nên một cảm giác thật đặc biệt. Bạn là trung tâm và bạn tỏa sáng.
| Trần của sảnh cầu nguyện |
Cửa chính đi vào sảnh cầu nguyện như thế này:
Hành lang đi lại trong pháo đài hẹp hẹp thế này đây
Sau đó, bạn TP rất nhiệt tình, dân mình đi thăm thú quanh pháo đài và giải thích rất cặn kẽ. Bạn nói rằng bạn muốn thực hành tiếng Anh của mình, nên mình cũng không thắc mắc hay đuổi khéo gì nữa.
Pháo đài có những phòng rất nhỏ cho quân sĩ ăn và nghỉ. Ngoài ra, là những chỗ đứng gác trong ra các phía của bờ biển.
Bạn giải thích rằng gỗ này được xây trong ruột của pháo đài là để tránh động đất
Trong lúc đang lang thang cùng bạn TP mình tình cờ gặp được 2 em sinh viên người Việt tại đây. Thế là ba chị em lập hội, cùng đi tham quan. Có một em hiện đang học ở Ai Cập, nếu bạn nào có ý định đi hay tìm hiểu về Ai Cập, mình sẽ cho địa chỉ liên lạc.
Được một lúc, ba chị em gặp phải phiền phức từ bè lũ quấy rối. Đó là những em trẻ con tầm 8 - 10 tuổi, khi tụi mình là người nước ngoài. Bè lũ quấy rồi liền chạy ra "Hello, what is your name?". Nếu chỉ một lần thì không có vấn đề gì. Tuy nhiên, tình trạng của tụi mình thê thảm hơn nhiều. Có khoảng 10 em cứ quây lấy mình, liên tục hỏi, nói và nhất quyết không buông tha để mình đi. Và tuy không hiểu tiếng Ả Rập, mình biết chắc rằng có những em trong số đó, không nói lịch sự gì với mình. Tình hình chỉ chấm dứt khi tụi mình đi ra ngoài, bè lũ quấy rối mới không đuổi theo. Thực sự, đến giờ mình vẫn không hiểu, điều #$%$^#^%$^% gì xảy ra, chỉ vì bè lũ đó mà mình mất vài bức ảnh đẹp chụp trong bếp. @@%$#^#$^%%^
Phía bên ngoài pháo đài thực sự rất đẹp, trong lành, sáng sủa. Bầu trời và mặt nước như nhập làm một. Mình say như điếu đổ với cái màu xanh mê hoặc của bờ biển Địa Trung Hải mất rồi.
Lang thang phía bên ngoài, bạn sẽ dễ dàng nhận thấy những tàn tích của ngọn hải đăng Pharos. Đó là những viên gạch đỏ, được tận dụng để xây dựng nên pháo đài.
| Tàn tích của ngọn Hải đăng được tận dụng |
| Bầu trời cứ xanh xanh ngắt như vậy |
Kết thúc cuộc hành trình, trên tàu trở về Cairo, mình được bác ngồi cạnh mời ăn bánh mỳ nhân gan lợn, chứ không phải nhân pate gan nhé, không quá khó ăn và mùi vị cũng không đến nỗi nào.
Đến giờ, mình vẫn nhớ da diết cái màu xanh nhức nhối của biển Địa Trung Hải. Hy vọng, một ngày nào đó, mình được trở lại, ngắm màu xanh của bờ biển này.
Trở lại Cairo và về Việt Nam thôi nào.
Comments
Post a Comment