Một đêm trọn vẹn trên sa mạc, khách sạn ngàn sao là đây.
Sau một chuyến đi dài, mệt mỏi về mặt tinh thần nhiều hơn; sau một buổi hoàng hôn đẹp đến nghẹt thở, mình trở lại hostel để nghỉ ngơi và chuẩn bị cho ngày hôm sau - thám hiểm Sa mạc gồm Sa Mạc đen và Sa mạc trắng.
Điểm đến đầu tiên của hành trình này là sa mạc đen. Khi nói tới sa mạc đen, mình cực kỳ tò mò và tưởng tượng rằng cát ở đó màu đen. Nhưng đến khi tới nơi, mình mới biết là không phải. Thực chất, sa mạc nơi đây, không chỉ có cát mà còn có đá nằm ở dưới. Thực tình, mình trông thấy nó giống như than đá vậy, hình dáng như vậy nè.
Sau đó, mình được trecking lên đỉnh của một ngọn núi. Từ đỉnh núi, bạn có thể phóng tầm mắt ra xa đến vô hạn, xung quanh có rất nhiều ngọn núi khác, dưới ánh mặt trời thiêu đốt, mình có cảm giác như mình đang ngồi trên máy bay và ngắm mây vậy. Kì ảo vô cùng.
Chiếc xe Toyota 4WD tiếp tục đưa tôi đến điểm dừng chân tiếp theo chính là quần thể công viên quốc gia Sa mạc trắng (White Desert National Park). Nơi này không còn thuộc địa phận của Bahariya nữa. Khu công viên khá rộng lớn, và phải mất khoảng 8 - 9 ngày lạc đà mới đi hết được khu này. Lần đi này của mình, mình chỉ chọn một vài điểm.
Crystal Mountain (Núi Thạch Anh) là điểm đầu tiên nằm trong công viên này. Thoạt nghe đến chữ thạch anh, bạn sẽ liên tưởng ngay đến một ngọn núi óng ánh và nhấp nhánh, nếu nghĩ như vậy, bạn sẽ nhanh chóng bị thất vọng. Với sự phong hóa và sa hóa, thì bề mặt của núi thạch anh bị mờ dần, không còn trong và trắng như các bạn liên tưởng. Khi bóc hết lớp bên ngoài đã bị tổn thương, bạn sẽ nhìn thấy thạch anh trong và trắng như đã từng nghĩ. Tuy nhiên, nếu làm như vậy, bạn đang phá hoại thiên nhiên đó.
Nếu muốn, bạn cũng có thể nhặt vài miếng thạch anh mang về, và tất nhiên, đó là những miếng đã bị sa hóa, mất hết độ trong thường thấy.
Vì những bất ổn chính trị thêm với vấn đề đình công nên không có mấy khách du lịch đến đây, con đường trải dài mà không một bóng người, tại đây, bạn có thể lái xa với tốc độ bao nhiêu là tùy khả năng của bạn.Trước mặt bạn, chỉ là con đường dài không một bóng người, hai bên toàn cát là cát, là những ngọn núi nhấp nhô, bầu trời trong và xanh ngắt. Khung cảnh đó chẳng có gì kỳ lạ mà bạn lại không thể rời mắt.
Vì những lý do dài dòng, phiền toái, nên mình xuất phát khá muộn. Sau khi thăm Crystal Mnt, xe phóng như bay đến một nơi mà anh hướng dẫn viên bảo "cực kỳ đặc biệt và thú vị". Đang đi trên một con đường đẹp, xe đột nhiên chuyển lái, lao vào sa mạc, đi trên một đường vừa xóc vừa bé, cát bay mù mịt. Ánh mặt trời thiêu đốt làn da châu Á của mình, đột nhiên, chiếc xe chạy chậm lại, đi vào một con đường giữa hai ngọn núi, sâu hun hút, mát rượi nhưng lại rất xóc.
Đột nhiên, phía cuối của con đường đó, hiện ra trước mắt mình một cảnh tượng khiến mình ngạc nhiên quá đỗi. Một vẻ đẹp khiến mình phải nín thở, lặng im ngắm nhìn. Đó là một thung lũng với những ngọn núi nhỏ đang tắm mình trong ánh nắng sắp tàn của buổi chiều. Mình cảm tưởng như mình đang ở trong một bộ phim nào đó, khi bạn mở một cánh cửa, là bạn đang bước chân vào chốn thần tiên với những sắc màu siêu thực, là lạ mà vẫn thân quen. Nơi đây, mọi sinh vật đang chìm đắm trong sự ấm áp của ánh sáng mặt trời, những ngọn núi trông sống động hơn, tươi sáng hơn.
Con người chỉ có thể cúi đầu thán phục trước cảnh đẹp mà tự nhiên mang lại.
Băng qua khu vườn của các vị thần, tôi tiếp tục tiến đến Sa Mạc trắng. Sa mạc trắng được chia làm hai khu là cũ và mới. Khu cũ ở gần với con đường cao tốc hơn, khu mới phải đi sâu vào bên trong. Từ khu cũ đến khu mới bạn sẽ gặp khu lều (tent), nhỏ nhỏ, xinh xinh, cực kỳ dễ thương.
Khu sa mạc cũ, với những hình hài hết sức sinh động, nhưng đã không giữ được màu trắng như cái tên của nó. Màu của những vật thể này, đã chuyển dần sang màu nâu vàng của cát.
Chạy đua với thời gian, mình nhanh chóng chụp ảnh để tiến tới đón hoàng hôn tại sa mạc trắng mới. Đó là một trong những điều mong mỏi nhất của chuyến đi này. Chào đón tới khu sa mạc trắng là một chú lạc đà.
Mặt trời đang lặn dần, ẩn sau những ngọn núi.
Khu trung tâm và cũng là biểu tượng của Sa mạc trắng chính là đây: Cây nắm và chú chim.
Tại đây, một lần nữa, mình lần đầu tiên được chứng kiến vẻ đẹp của tự nhiên của bầu trời. Những vẻ đẹp đó, trước kia mình chỉ được ngắm qua mạng và ước ao mình được nhìn thấy tận mắt. Bầu trời với sắc xanh và đỏ ma mị tột cùng.
Bầu trời luôn có sức hút kỳ lạ.
Sắc màu của bầu trời thật ảo diệu vô cùng tận
Khi ánh nắng cuối cùng vụt tắt, xung quanh trở nên yên ắng lạ thường, bầu trời tối đen, xa xa nơi chân trời, một ánh sáng leo lét đang dần chìm xuống. Đây cũng là lúc dựng trại và check in tại khách sạn ngàn sao của mình.
Bữa tối của mình được chuẩn bị và phục vụ như thế này.
Một thú tao nhã rằng sau khi ăn tối xong, mình ngồi nói chuyện với anh hướng dẫn và nhấm nháp trà, loại trà đặc biệt và được ưa thích ở đây. Xa xa, có tiếng nhạc truyền thống của người Bedouin từ một đoàn khách du lịch. Bạn chìm đắm vào thiên nhiên, tránh xa nền văn minh, hiện đại.
Chắc hẳn, bạn sẽ cũng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cáo tại đây. Hóa ra, nhờ sự đặt chân của con người, mà cáo sa mạc có cái ăn, và dù vậy, chúng không hề hại con người. Chúng có thể tha những mẩu thức ăn thừa mang về cho con.
Vi sắp vào ngày rằm nên trăng trông tròn hơn, sáng hớn. Vòm trời với muôn vàn vì sao ở rất gần bạn, chỉ cần một cái với tay là bạn có thể chạm được, có thể kéo cả ông trăng xuống. Ánh trăng sáng quá khiến mình thật khó ngủ.
Buổi sáng, mình phát hiện ra xung quanh rất nhiều dấu chân cáo, có khi số lượng cáo ở đây rất nhiều.
Lang thang, chụp ảnh một lúc, mình chuẩn bị hành trình trở lại Cairo.
Vần vũ mây trời
Theo kế hoạch mình sẽ trở lại Cairo, và sáng hôm sau mình sẽ đi Alexandria - thành phố nằm bên bờ biển Địa Trung Hải.
Một cuộc hành trình mới lại bắt đầu. Một thành phố biển xô bồ, hiện đại và hoành tráng. Thành phố của Alexander đại đế bên bờ Địa Trung Hải.
Sau một chuyến đi dài, mệt mỏi về mặt tinh thần nhiều hơn; sau một buổi hoàng hôn đẹp đến nghẹt thở, mình trở lại hostel để nghỉ ngơi và chuẩn bị cho ngày hôm sau - thám hiểm Sa mạc gồm Sa Mạc đen và Sa mạc trắng.
Điểm đến đầu tiên của hành trình này là sa mạc đen. Khi nói tới sa mạc đen, mình cực kỳ tò mò và tưởng tượng rằng cát ở đó màu đen. Nhưng đến khi tới nơi, mình mới biết là không phải. Thực chất, sa mạc nơi đây, không chỉ có cát mà còn có đá nằm ở dưới. Thực tình, mình trông thấy nó giống như than đá vậy, hình dáng như vậy nè.
| Hắc Sơn |
Chiếc xe Toyota 4WD tiếp tục đưa tôi đến điểm dừng chân tiếp theo chính là quần thể công viên quốc gia Sa mạc trắng (White Desert National Park). Nơi này không còn thuộc địa phận của Bahariya nữa. Khu công viên khá rộng lớn, và phải mất khoảng 8 - 9 ngày lạc đà mới đi hết được khu này. Lần đi này của mình, mình chỉ chọn một vài điểm.
Crystal Mountain (Núi Thạch Anh) là điểm đầu tiên nằm trong công viên này. Thoạt nghe đến chữ thạch anh, bạn sẽ liên tưởng ngay đến một ngọn núi óng ánh và nhấp nhánh, nếu nghĩ như vậy, bạn sẽ nhanh chóng bị thất vọng. Với sự phong hóa và sa hóa, thì bề mặt của núi thạch anh bị mờ dần, không còn trong và trắng như các bạn liên tưởng. Khi bóc hết lớp bên ngoài đã bị tổn thương, bạn sẽ nhìn thấy thạch anh trong và trắng như đã từng nghĩ. Tuy nhiên, nếu làm như vậy, bạn đang phá hoại thiên nhiên đó.
Nếu muốn, bạn cũng có thể nhặt vài miếng thạch anh mang về, và tất nhiên, đó là những miếng đã bị sa hóa, mất hết độ trong thường thấy.
| Crystal mnt |
| Thạch anh |
Vì những bất ổn chính trị thêm với vấn đề đình công nên không có mấy khách du lịch đến đây, con đường trải dài mà không một bóng người, tại đây, bạn có thể lái xa với tốc độ bao nhiêu là tùy khả năng của bạn.Trước mặt bạn, chỉ là con đường dài không một bóng người, hai bên toàn cát là cát, là những ngọn núi nhấp nhô, bầu trời trong và xanh ngắt. Khung cảnh đó chẳng có gì kỳ lạ mà bạn lại không thể rời mắt.
Vì những lý do dài dòng, phiền toái, nên mình xuất phát khá muộn. Sau khi thăm Crystal Mnt, xe phóng như bay đến một nơi mà anh hướng dẫn viên bảo "cực kỳ đặc biệt và thú vị". Đang đi trên một con đường đẹp, xe đột nhiên chuyển lái, lao vào sa mạc, đi trên một đường vừa xóc vừa bé, cát bay mù mịt. Ánh mặt trời thiêu đốt làn da châu Á của mình, đột nhiên, chiếc xe chạy chậm lại, đi vào một con đường giữa hai ngọn núi, sâu hun hút, mát rượi nhưng lại rất xóc.
Đột nhiên, phía cuối của con đường đó, hiện ra trước mắt mình một cảnh tượng khiến mình ngạc nhiên quá đỗi. Một vẻ đẹp khiến mình phải nín thở, lặng im ngắm nhìn. Đó là một thung lũng với những ngọn núi nhỏ đang tắm mình trong ánh nắng sắp tàn của buổi chiều. Mình cảm tưởng như mình đang ở trong một bộ phim nào đó, khi bạn mở một cánh cửa, là bạn đang bước chân vào chốn thần tiên với những sắc màu siêu thực, là lạ mà vẫn thân quen. Nơi đây, mọi sinh vật đang chìm đắm trong sự ấm áp của ánh sáng mặt trời, những ngọn núi trông sống động hơn, tươi sáng hơn.
Con người chỉ có thể cúi đầu thán phục trước cảnh đẹp mà tự nhiên mang lại.
Băng qua khu vườn của các vị thần, tôi tiếp tục tiến đến Sa Mạc trắng. Sa mạc trắng được chia làm hai khu là cũ và mới. Khu cũ ở gần với con đường cao tốc hơn, khu mới phải đi sâu vào bên trong. Từ khu cũ đến khu mới bạn sẽ gặp khu lều (tent), nhỏ nhỏ, xinh xinh, cực kỳ dễ thương.
Khu sa mạc cũ, với những hình hài hết sức sinh động, nhưng đã không giữ được màu trắng như cái tên của nó. Màu của những vật thể này, đã chuyển dần sang màu nâu vàng của cát.
| Dương Cưu và những cây nấm |
| Biểu tượng của Sa Mạc trắng |
Chạy đua với thời gian, mình nhanh chóng chụp ảnh để tiến tới đón hoàng hôn tại sa mạc trắng mới. Đó là một trong những điều mong mỏi nhất của chuyến đi này. Chào đón tới khu sa mạc trắng là một chú lạc đà.
Mặt trời đang lặn dần, ẩn sau những ngọn núi.
Khu trung tâm và cũng là biểu tượng của Sa mạc trắng chính là đây: Cây nắm và chú chim.
Tại đây, một lần nữa, mình lần đầu tiên được chứng kiến vẻ đẹp của tự nhiên của bầu trời. Những vẻ đẹp đó, trước kia mình chỉ được ngắm qua mạng và ước ao mình được nhìn thấy tận mắt. Bầu trời với sắc xanh và đỏ ma mị tột cùng.
Bầu trời luôn có sức hút kỳ lạ.
Sắc màu của bầu trời thật ảo diệu vô cùng tận
Khi ánh nắng cuối cùng vụt tắt, xung quanh trở nên yên ắng lạ thường, bầu trời tối đen, xa xa nơi chân trời, một ánh sáng leo lét đang dần chìm xuống. Đây cũng là lúc dựng trại và check in tại khách sạn ngàn sao của mình.
Bữa tối của mình được chuẩn bị và phục vụ như thế này.
Một thú tao nhã rằng sau khi ăn tối xong, mình ngồi nói chuyện với anh hướng dẫn và nhấm nháp trà, loại trà đặc biệt và được ưa thích ở đây. Xa xa, có tiếng nhạc truyền thống của người Bedouin từ một đoàn khách du lịch. Bạn chìm đắm vào thiên nhiên, tránh xa nền văn minh, hiện đại.
Chắc hẳn, bạn sẽ cũng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cáo tại đây. Hóa ra, nhờ sự đặt chân của con người, mà cáo sa mạc có cái ăn, và dù vậy, chúng không hề hại con người. Chúng có thể tha những mẩu thức ăn thừa mang về cho con.
Vi sắp vào ngày rằm nên trăng trông tròn hơn, sáng hớn. Vòm trời với muôn vàn vì sao ở rất gần bạn, chỉ cần một cái với tay là bạn có thể chạm được, có thể kéo cả ông trăng xuống. Ánh trăng sáng quá khiến mình thật khó ngủ.
Buổi sáng, mình phát hiện ra xung quanh rất nhiều dấu chân cáo, có khi số lượng cáo ở đây rất nhiều.
Lang thang, chụp ảnh một lúc, mình chuẩn bị hành trình trở lại Cairo.
Vần vũ mây trời
Theo kế hoạch mình sẽ trở lại Cairo, và sáng hôm sau mình sẽ đi Alexandria - thành phố nằm bên bờ biển Địa Trung Hải.
Một cuộc hành trình mới lại bắt đầu. Một thành phố biển xô bồ, hiện đại và hoành tráng. Thành phố của Alexander đại đế bên bờ Địa Trung Hải.
Comments
Post a Comment