Baharia - Tức giận, thất vọng và choáng váng p2

Lang thang Bahariya

Đến Baharya vào tầm 3h hơn, trời nắng và nóng khiến cho mình khá khó chịu. Sau một hồi, thương thảo với chủ hostel, mình "lừa" được con giai lão cho mình đi chơi xung quanh Baharya miễn phí. Hí hí.

Hostel mình ở có kiến trúc khá đặc trưng của người Bedouin. Sở dĩ mình chọn Hostel "Desert Safari Home" cũng chỉ vì cái kiến trúc này.



Mái nhà vòm, cửa sổ bé tí, trông cực kỳ dễ thương.

Nghỉ ngơi một lúc, mình được zai cho làm ôm trên chiếc xe Tàu trị giá 1 nghìn 5 trăm mỹ kim, đi thăm thú khắp nơi ở Bahariya.

Sở dĩ, Bahariya được gọi là ốc đảo vì có một nguồn nước phong phú.


Ở đây, có cả nguồn nước nóng và nước lạnh dùng để tưới tiêu. Cây trồng chủ yếu là oliu và cây chà là, thế hệ bố mẹ mình hay ăn quả của cây này vì nó là hàng I-rắc cứu trợ. Có những bể nước, nhiệt độ ở đó lên đến 45 độ C. Có những nguồn nước, nhiệt độ thấp hơn, mọi người hay tắm và ngăm mình tại đó.

Tầm 5h chiều, mặt trăng cũng đã thấp thoáng đâu đây.



Và rồi, kim tự tháp sa mạc


Bahariya nổi tiếng về câu chuyện chú lừa. Truyện kể đại khái rằng, có một chú lừa vào một hôm đẹp trời, trong lúc đang đi tè thì bị sụt xuống một cái hố. Thật tình cờ và thật bất ngờ, dưới chân chú lừa lại là những xác ướp vàng, hiện đang được lưu lại tại bảo tàng ở Bahariya. Còn cái hố, thì nó sâu như vầy:

Một trong những lý do mình quyết tâm ở lại Bahariya một đêm thay vì lên xe đi thăm thú sa mạc hơn là vì mình ham hố vụ ngắm mặt trời lặn do một số trang web và blog giới thiệu. Và quả thật, đây là quyết định hoàn toàn đúng đắn. Đứng trên đỉnh núi, nơi vẫn còn lưu lại những dấu vết của quân đội Anh đóng quân từ thời thế chiến thứ 2, từ nơi cao nhất này, mình ngắm nhìn mặt trời dần lặn, mặt trăng dần lên, cảnh đẹp không nói lên lời và cũng không thể tả xiết.
Một chân trời đỏ rực, ánh mặt trời phai nhạt, bản thân ông mặt trời đỏ ối nhỏ dần, chầm chậm khuất nơi chân trời, tưởng như có thể chạy lại để níu chân chàng Dương mà vô vọng quá chừng.


Mọi người lặng ngắm nhìn hoàng hôn, không gian xung quanh yên tĩnh đến lạ lùng. Và kỳ lạ thay, đột nhiên, tiếng cầu kinh vang lên, vang động khắp nơi, những ngôi nhà nhỏ đã lên đèn hệt như những ngôi sao nhỏ nhoi, đang nhấp nháy dưới chân. Mình có cảm giác dường như không phải mình đang đứng trên mặt đất nữa, đó là một nơi nào đó trong không trung, phía trên các vì sao.


Mặt trời đã lặn, mặt trăng lạnh lùng, thống lĩnh trời đêm. Buổi tối, ốc đảo Bahariya rực rỡ mọi sắc màu, với những mô hình mô phỏng ngôi nhà, chuồng gà của người dân nơi đây. Bé bé, nhỏ nhỏ, dễ thương vô cùng.


Lang thang một hồi, trai dẫn mình đến chơi nhà bạn của zai, thực ra, đó chỉ là xưởng làm oliu. Đơn sơ, giản dị và có vẻ là bẩn.

Đầu tiên, Oliu được phơi khô, và nghiền ra
Sau đó, sẽ được ép và lọc lấy dầu. 1 lít dầu oliu được bán với giá khoảng 37 EGP (6usd). Hình dạng cái máy ép nó thế này đây:

Đầu ra của sản phẩm thì như vầy:
Tất cả hoàn toàn được làm bằng sức người, chứ chẳng thấy có máy móc gì hỗ trợ cả. Thô sơ lắm í. Ngồi chém gió ở đây, mình còn được mời uống loại trà đặc biệt, chua chua, chát chát và được sản xuất ở nước láng giềng Jodan thì phải. Phải nói rằng, dân ở đây nghiện uống trà.

Và kinh Koran có ở khắp nơi. Sự sùng tín của người dân nơi đây thì khỏi phải bàn. Cứ đến giờ là các bạn cầu nguyện, đều như vắt chanh, quay mặt về hướng Đông, nơi Mohamed ngự trị mà vái lạy.


Đến đây, thì sức mình quá đuối, đành không đi chơi đêm được với các bạn, về ngủ cho lành, lấy sức mai chiến đấu trên sa mạc.
Một buổi với Bahariya mà thấy nơi này tuyệt vời, với những khung cảnh tuyệt đẹp. Chắc chắn, sự yên bình của hoàng hôn tại Bahariya sẽ còn theo mình đến hết đời.

Chasing the sun.





Comments