Baharia - Tức giận, thất vọng và choáng váng p1

Chỉ thiên nhiên mới có thể tạo ra những cảnh đẹp không thể bắt gặp ở một nơi nào khác


Tiếp theo Cairo, hành trình của mình tiến đến Baharia - một ốc đảo khá phát triển và nổi tiếng về du lịch của Ai Cập. Thông thường, khi đi du lịch Ai Cập, dân tình thường hay đi thăm các địa danh dọc sông Nile, đó chính là chuyến đi trở về thời quá khứ. Từ thượng nguồn sông Nile - thủ phủ đầu tiên của Ai Cập, nơi các vật liệu dùng để xây dựng Kim tự tháp được chuyển về,  xuôi dòng trở lại Cairo. Phương tiện di chuyển chính khi đến những nơi này là tàu hỏa, có nhiều loại tàu hỏa với nhiều giá khác nhau phụ thuộc vào độ sang xịn; ngoài ra, đến Aswan, bạn có thể đi chuyến tàu đêm. . Theo mình, để đi các nơi như vậy, đến thăm các đền thờ cổ kính, đó là chuyến đi trở về lịch sử - của khảo cổ, những chuyến đi thế này, các bạn nên thuê anh hướng dẫn viên để có thể tìm hiểu sâu hơn, cho đáng cái công tham quan. Dù vậy, đây lại không phải cung đường mình chọn
Với thời gian hạn hẹp, mình lựa chọn một cung đường khác, hành trình trải nghiệm và hòa mình trong cái hùng vĩ của tự nhiên, "Trên sa mạc, trong rừng thẳm" liệu chỉ có ở trong truyện?




Hành trình Cairo - Baharia - Cairo được thiết kế trong hai ngày tuy ngắn ngủi nhưng mang lại cho mình đầy đủ và trọn vẹn hỗn hợp cảm xúc. Có những lúc mình tưởng như phải từ bỏ hành trình này, có những lúc tức giận đến phát khóc, chỉ muốn đổi ngay vé máy bay để ngày hôm sau bay về, và rồi tất cả những điều đó biến mất, chỉ còn lại sự ngạc nhiên tột độ, vỡ òa trong vẻ đẹp hùng vĩ của tự nhiên.




Thông thường, từ bến xe bus ở Ai Cập, bạn có thể dễ dàng bắt xe của hãng Egyptian Western Bus, thông thường, một ngày có 2 chuyến đi Baharya; tuy nhiên, khi mình đến bến xe để mua vé cho ngày hôm sau, mình thực sự bất ngờ khi được biết tin các bác tài của hãng xe đang đình công, và mọi hoạt động sẽ dừng lại. Đang trong lúc hoang mang, không biết làm thế nào để đến nơi đó, mình gặp một bác trung niên làm ở bến xe chỉ đường. Với vốn tiếng Anh ít ỏi của bác, bác đã tận tình chỉ dẫn cho mình làm cách nào để bắt xe đi Baharya. Có những lúc, bác không thể tìm từ giải thích, bác bèn lấy quyển sách học tiếng Anh để tìm từ, nói với mình; sau đó, bác còn cẩn thận lấy giấy, viết hướng dẫn cho mình, không sợ mình quên. Mình thực sự biết ơn bác và đến giờ, khi ngồi viết lại những dòng này sau gần 4 tháng, mình vẫn không khỏi không xúc động, và biết ơn bác rất nhiều. Sau khi được chỉ dẫn nhiệt tình như vậy, mình rất tự tin cho chuyến đi vào ngày hôm sau.
Ngày hôm sau, mình hào hứng dậy sớm và đi metro đến ga Monib. Khi bước chân ra khỏi ga Monib, mình thực sự bị choáng. Mình cảm giác như mình bị lạc vào một nơi khác, một nơi hoàn toàn không phải là Cairo mà mình biết với đường phố tương đối rộng rãi, thoáng đãng. Giờ đây, trước mắt mình, Monib thật bẩn thỉu, nước cống đọng lại trên đường, những hàng cóc bán đầy trên vỉa hè, rác ở khắp nơi, những xe ô tô khách nhỏ (mini van) đỗ đầy trước sân ga, thật khiến cho mình liên tưởng đến bến xe Giáp Bát một thời. Đến lúc này mình thật sự hoảng, mình đối mặt với một sự thật rằng, mình không thể nhờ ai chỉ cho mình đến bến xe. Không ai biết tiếng Anh, mình hoang mang không biết làm sao, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của bác cảnh sát mà không thấy ai. Sau rồi, mình bắt đại một bạn lái taxi biết tiếng Anh, tưởng như mọi chuyện đã êm xuôi lắm rồi.
Tái ông mất ngựa

Lái xe taxi của mình là một thằng cha khá trẻ, đầu tóc bóng lộn, đeo kính đen và nói chuyện khá thân mật. Ban đầu, mình yên tâm vì nghĩ rằng kiểu gì đi taxi cũng đến nơi, đến lúc, xe chạy lên đường lớn, qua một con sông, mình bắt đầu hoảng. Mình hoảng thật sự, và bắt đầu nghi ngờ thằng cha này. Theo suy đoán của mình, xe đang chạy lại về nơi mình xuất phát ban sáng. Ngồi trên xe, nhìn đồng hồ tiền nhảy liên tục, mình sốt ruột không biết làm thế nào, liên tục hỏi nó, trong lòng rối bời gấp bội, vì nếu nó tức lên thả mình ở cái chỗ đường cao tốc này mình chắc khóc luôn và cuốc bộ cho mà xem, vì không thể bắt taxi ở đây. Mỗi lần mình hỏi sắp đến chưa, thằng đểu kêu rằng 5 phút nữa, mình điên tiết, quát ầm lên trong xe, đến giờ nghĩ lại, may thằng này nó vẫn còn hiền, nó mà làm gì chắc mình chết. Thế rồi, thằng giai đểu giả này cũng thả mình xuống một nơi mà nó gọi là bến xe nhưng thực tế là một bãi đỗ xe. Mình tức đến phát khóc, lúng túng không biết làm gì vì ở đấy, không một ai biết tiếng Anh. Lang thang trên đường một lúc, mình gặp một người biết tiếng Anh và chỉ chỗ cho mình, gần đấy cũng có một hãng xe, mình chạy vào hỏi, họ nhiệt tình hướng dẫn, nói chuyện với mình và giúp mình gọi một chiếc taxi khác, nói rõ nơi đến. Mình mừng rớt nước mắt, cảm ơn rối rít và nghĩ rằng lần này sẽ tìm ra được bến xe buýt.

Phải nói rằng, không biết, sáng xuất phát mình bước chân nào, mà số mình đen đến mức mình đã nghĩ đến việc gọi điện đổi vé máy bay. Bác già lái taxi đòi tiền mình quay lại Monib với giá gấp 5 lần thằng lừa đảo kia đưa mình đến đó. Mình tất nhiên là không chịu, nó đuổi mình ra khỏi taxi. Điên tiết, mình quyết định bắt taxi ra chỗ metro gần nhất để quay về trung tâm Cairo, đổi vé về. Trên đường đi về, mình gọi điện được cho chủ hostel ở Baharya, họ tận tình chỉ dẫn cho mình. Lỳ đòn, mình quay lại Monib lần nữa.

Vẫn phải nhìn sự bẩn thỉu, nhốn nháo, xô bồ ở Monib, mình mới vỡ lẽ ra rằng cái được gọi là bến xe Monib chính là cái được gọi theo tiếng Việt là bến cóc. Lúc này, mình chỉ biết ngẩng mặt lên trời mà than một chữ "hận". Tưởng như vậy là đã có thể tìm ra xe đưa mình đến Baharya, nhưng vận đen vẫn đeo đuổi mình. Khi mình hỏi đường, mình nói Baharya, không ai hiểu, mình viết chữ Baharya theo tiếng Latin - không một ai hiểu, lúc này, đi dưới trời nắng, bụi bay mù mịt, đường đầy ô tô tải, và quá mệt mỏi, mình quyết định gọi điện cho bạn chủ hostel. Bạn tận tình hướng dẫn, nói chuyện với một bác tài nào đó, sau đó, bác tài đưa cho mình một mẩu giấy, có viết chữ Baharya theo tiếng Ả Rập, mình cầm tờ giấy, chạy đến các xe để tìm. Cuối cùng, sau 5h lang thang, cùng quẫn, hoang mang, mình cũng lên xe để thẳng tiến tới Baharya -Một cuộc hành trình chẳng còn gì hứa hẹn với mình nữa.

Bài học đau thương: Bạn nên chuẩn bị tên các địa điểm bạn muốn đến bằng tiếng bản địa phòng khi bị lạc và không gặp được ai biết tiếng Anh.













Comments