Ai Cập du hý - Muôn vẻ Cairo (p2)

Cairo là một thành phố rộng lớn, có nhiều địa điểm du lịch tuy vậy những nơi này thường nằm xa nhau và xa trung tâm. Tùy theo sở thích và mục đích của chuyến đi, các bạn có thể chọn cho mình những địa điểm tham quan phù hợp.
Mình có một thói quen hay đi la cà ngắm nghía đường phố ở một nơi mới lạ khi đi du lịch, nhìn ngó cuộc sống đời thường của người dân. Và điều này thực sự không an toàn cho lắm với hoàn cảnh Ai Cập lúc bấy giờ đặc biệt với đứa con gái nhỏ bé đi một mình. Thời điểm mình sang Ai Cập, tình hình hình chính trị dường như đã dịu bớt, tuy nhiên, tại khu trung tâm, vẫn có những người biều tình tập trung, lập lều ở đây.

Đường phố Cairo
Nhìn chung, tình hình an ninh ở Cairo không có gì đáng lo ngại, cuộc sống của người dân dường như đã trở lại bình thường, chỉ trừ có một nhóm nhỏ người vẫn tiếp tục tụ họp tại quảng trường trung tâm, lập lều ở đó. Tối tối, họ chiếu phim cổ động trên một màn hình lớn. Cánh sát cũng có mặt thường trực ở những nơi này nhưng chủ yếu để điều khiển giao thông.


Lập lều ngay tại khu trung tâm dù ban đêm thời tiết khá lạnh

Khu ga metro  Ramsis
Đang phân luồng giao thông
 Dù như vậy, những hình ảnh về cuộc biểu tình vẫn còn lưu lại khắp nơi trên đường phố.
Ở khu quảng trường, khi các xe dừng đèn đỏ, có một bạn chạy ra vẽ gì đó lên kính ô tô. Khi người chủ ô tô tỏ vẻ phản đối, họ không quan tâm và vẫn tiếp tục vẽ. Bác xế vi thế cũng ngồi im thít trong xe mà chẳng có hành động gì nữa. Những người quá khích họ tuy là thiểu số nhưng vẫn đầy nguy hiểm, người càng trẻ tính manh động càng lớn.


Quen không?


 Chỗ nào có thể viết, vẽ những người biểu tình đều không bỏ qua.
Tại những quảng trường lớn, luôn có những chiếc xe bọc thép, màu sa mạc đỗ ở bên đường, lần thứ nhất, mình chụp không kịp, lần thứ hai, đang định chụp thì một bạn đứng trên xe có vũ trang ra hiệu cho không được chụp, đành lủi thủi chụp mấy cái tòa nhà đối diện. Khá là tiếc.



Về ban tối, mọi chuyện có vẻ khác hơn một chút. Bạn sẽ thấy các thành viên nhóm biểu tình ngồi tập trung xem những hình ảnh gì gì đó ở quảng trường. Các nhóm vẽ grafiti vẫn tiếp tục làm việc.





Mubarak
Các bức graffiti tại đây đều có sự xâu chuỗi với nhau, nó giống như một câu chuyện dài kể về những mốc lịch sử của sự phát triển vậy. Thành thật mà nói, khi lang thang ở khu phố này, mặc dù đối diện là các tiệm ăn nhanh như Mc Donald, KFC, Pizza Hut, mình vẫn khá là run khi chụp những bức ảnh này, nên mình thường đứng bên kia đường để chụp. Duy chỉ có ảnh Mubarak, do quá thích nên mới phi sang đường chụp vội.
Tuy vậy, hình ảnh ấn tượng với mình nhất trên khu phố này chính là:
Mặt sau


Mặt trước
1$ mua lấy bình yên?
Đến giờ, khi ngồi đây viết lại và nhìn lại bức ảnh hình nôm này, mình vẫn thấy có gì đó run sợ trong người. Trên đường một mình lang thang đi về hostel, chụp những bức ảnh này mình gặp các bạn trẻ trong nhóm biểu tình hoặc nhóm vẽ graffiti. Nhìn các bạn cầm các tờ rơi, mình thấy không lành nên đành lảng lảng tránh đi gần các bạn, thế mà cũng không tránh được hai zai. Bạn này đưa cho mình tờ rơi với đại ý kêu gọi quyên góp cho nhóm biểu tình 5 LE hay 1 USD. Lúc đó, mình hoàn toàn không muốn bỏ 5 LE hay 1usd cho các bạn vì mình không thích. Mình không thích vì mình nghĩ rằng, giờ là lúc tái thiết lại đất nước sau khi Mubarak đã bị bắt, thế mà giờ các bạn vẫn hô hào đóng góp để tổ chức các cuộc biểu tình dần lắng xuống. Hơn nữa, mình không thích liên quan đến các vấn đề chính trị ở nước khác vì mình chẳng hiểu gì cả, mọi thông tin tiếp nhận được cũng chỉ là một phía từ phương tiện truyền thông, mình không phải là người dân sống trong đất nước để hiểu về hoàn cảnh của họ, 1$ ủng hộ cho việc đã qua với mình chẳng thích hợp, dường như đang cổ xúy cho sự quá khích không đúng thời điểm này nữa. Quan điểm đã được xác định rõ ràng, giờ là lúc thực tập kỹ năng từ chối.
Đầu tiên, mình tự nhiên bị lãng tai hỏi đi hỏi lại xem bạn đó đang nói gì, tiếp theo, mình ngu bất chợt không hiểu bạn ấy nói gì dù bạn ấy nói tiếng Anh khá chậm. Sau một hồi giải thích đi, giải thích lại vất vả quá, còn trụ lại duy nhất một bạn giai quyêt tâm giải thích cho mình hiểu nó là cái gì, tại sao mình nên đóng góp 1$. Lần này mình vẫn thiểu năng về ngôn ngữ , không hiểu gì, bạn liền đổi chiến lược hỏi xem mình biết tiếng gì, mình trả lời rằng mình chỉ biết tiếng Việt và một chút tiếng Anh. Mình cũng đổi chiến lược bảo tao phải đi vì bồ tao đang đợi. Thế là mình được nghe một bài thuyết giảng rằng sao mày lại ở với bồ mày khi mày chưa cưới nó, mày không sợ nó sẽ bỏ mày à. (Lúc này, tự dưng lại thông minh đột xuất, hiểu được nó nói gì). Thấy chuyện này chẳng ra sao cả, mình chốt lại một câu, tùy mày nghĩ và quay đít bỏ đi. Bạn này hét lại một câu làm mình cũng run lắm, nhưng kệ xác nó "I am angry". May mà bạn ấy không quá manh động. Hú vía.

Phương tiện đi lại chủ yếu của dân Ai Cập là ô tô, dân tình ở đây đi nhanh kinh khủng, mình không dám mạo hiểm sang đường. Mà các bẹn xế ở đây, thấy có người manh nha sang đường thì cứ phóng vùn vụt chẳng giảm tốc tẹo nào, mình toàn phải bám gót các bạn.
 Xe cộ đi lại trên đường cứ nườm nượp, cũ có, mới có, tắc đường thì khỏi phải nói. Kinh khủng.


Thập cẩm ba bị phố chợ đêm

Sau khi nghĩ rằng mình đã giải quyết xong vấn đề, mình tiếp tục hành trình tiến về hostel. Tuy nhiên, vẫn có cảm giác người đi sau và hỏi với xem mình ở đâu, đén lúc đấy mình thực sự hoảng vì chưa thoát khỏi hai phần tử quá khích kia ở trên. Không biết làm thế nào, mình tiếp tục đi, không nghe thấy cũng không trả lời, chỉ đến khi nhìn thấy một bác cảnh sát mình dừng lại hỏi đường, từ lúc đó mình mới yên tâm. Không thì cũng có thể thần hồn nát thần tính lắm :(. Buổi tối, trên các con đường lớn  của trung tâm Ai Cập tấp nập hơn hẳn ban ngày, những hàng quán được bày bán sáng trưng và la liệt trên vỉa hè như chợ đêm vậy. Đầy đủ các mặt hàng từ ví, túi, thắt lưng, quần áo khăn, thậm chí cả đồ cũ:

Một đống hổ lốn đồ cũ, có những thứ dùng được, có những thứ đã bị hỏng thu hút được khá nhiều sự chú ý từ mọi người. Theo lời của bạn bán hàng thì những đồ này được lấy từ các nơi trên thế giới và giá bán không hề rẻ, có những thứ mình thấy cho chẳng ai lấy mà bạn ấy bán với giá 30 LE (5$). Mình chỉ ngồi ngắm nghía và chụp vài tấm ảnh thôi, đã bị bạn ấy nhắc khéo và đuổi đi vì không chịu mua cái gì ròai.



Người hùng đường phố
Bao thuốc lá của Ai Cập cũng được bày bán
Thứ muốn mua nhất thì bị hỏng
Khi đi dọc các con phố, bạn sẽ gặp những người chẳng cầm trên tay thứ gì, ăn mặc rất bình thường và thân thiện bắt chuyện. Thực ra, họ là chủ của những cửa hàng nhỏ nhỏ nằm ở trên các con phố gần đó như cửa hàng nước hoa, cửa hàng bán đồ lưu niệm, etc. Nên nếu các bạn không có ý định mua gì thì khi được mời chào rằng "tôi có nhiều đồ hay ho lắm, ở gần đây", thì các bạn nên từ chối luôn kẻo mất thời gian của cả đôi bên.

Bị tấn công trên đường
Lăng quăng tiến về ổ để ngủ, xách túi bánh mỳ, lon ton trên vỉa hè, đột nhiên một cô bé tầm 5, 6 tuổi chạy ra ôm chầm lấy chân mình. Mình giât mình hoảng sợ thực sự. Nếu như đó là một bạn thanh niên thì mình sẽ giải quyết được luôn, nhưng giờ là đứa trẻ con khiến não mình bị đông cứng. Một phản ứng duy nhất đó là mình gỡ tay cô bé ra, và tiếp tục bước đi. Đi chưa được vài bước, cô bé lại định ôm chân mình thêm lần nữa, lần này mình lùi lại và tránh được. Cô bé vẫn không nói một tiếng, còn mình thì chỉ biết nói tiếng Anh với cô bé, hy vọng rằng cô bé sẽ hiểu. Sau đó, cô bé bèn đổi chiến lược, cô bé nhìn thấy mình đeo hai chiếc nhẫn bạc, bèn xông đến tay mình, định kéo nó ra. Phản xạ tự nhiên, mình nắm tay vào để cô bé không thể tháo nhẫn của mình, mình giơ tay cao lên, thì cô bé định giật chiếc túi ở tay bên kia của mình. Cô bé ra sức với tay có nhẫn của mình, đến lúc với không được, cô bé nhảy lên, mình thấy nguy hiểm quá, bèn hạ xuống và nắm tay lại để cô bé không thể lấy ra. Quá bực tức, cô bé bèn cào mình. Hậu quả là thế này đây:


Sau khi cứ thấy cô bé cứ đứng ở chỗ mình, và cầm tay mình rất lâu, một bạn zai chạy ra, thấy cô bé đang cào mình thì mới nói bằng tiếng Ả Rập và gỡ tay cô bé ra khỏi tay mình. Thấy mình bị xước tay, bạn đấy rất áy náy, nhưng do không nói được tiếng Ả Rập, bạn ấy chỉ thể hiện bằng hành động. Có thể các bạn sẽ rất ngạc nhiên tại sao mình phản ứng như vậy, nhưng nếu gặp phải tình huống này lần nữa, mình vẫn làm vậy, có điều chắc sẽ đề mình đau ít hơn. Điều này được chứng minh ngay sau đó, một bạn zai khác thấy vụ lùm xùm nhỏ nhỏ bèn chạy ra hỏi bạn zai kia chuyện gì, bạn zai hóng nghe xong trừng mắt nhìn mình hình viên đạn, bạn zai cứu nhân thấy thế bèn giải thích là mịnh bị con bé kia oánh, ngay tức thì quay ra đá cho em bé đó. Mình thoát khỏi vụ trấn lột, lại tiếp tục cắm cổ trở về nhà nghỉ.


Chợ búa ở Cairo
Một địa điểm không kém phần hấp dẫn với nhiều du khách khi đến Cairo đó là đến thăm chợ Khan El Khalili - nơi bán đủ các đồ lưu niệm, thượng vàng, hạ cám, hầu như thứ gì cũng có. Chợ họp trên các con phố gần Viện bảo tàng Nghệ thuật Hồi giáo.

và gần cái đền thờ gì gì đó rất đẹp


Những thứ đồ ở đây toàn là hàng chất lượng tầm tầm, giá khá rẻ tuy nhiên bạn phải mặc cả. Một chiếc khăn quàng cổ bằng vải đũi chất lượng bình thường có giá 12 LE (2usd). Một đội ngũ nam thanh bán dạo, lượn lờ như đèn cù trên khắp con phố.

Mồi chài mua hàng


Con mắt


Đối diện Khanlili bên kia nhà thờ hồi giáo, là một khu chợ của người (mình tạm gọi) Hồi giáo thuần chủng. Sở dĩ gọi như vậy vì hầu như những người bán hàng ở đấy đều có một vết thâm ở trên trán do cầu nguyện nhiều. Các bác này bán khá rắn, hầu như không mặc cả đc, hoặc chỉ xuống được 1 - 2 LE, trong khi ở Khanlili có thể phải xuống từ  5-10LE, một số hàng có những món đồ khá chất lượng.

Ở Cairo, hoa quả rất tươi và rất ngon lại rẻ. Một cốc nước cam mùa này chưa đến 20k vnd, 1usd được bao nhiêu dâu tây, mình ăn mãi không hết.Không có gánh hàng rong nhưng các xe chở hoa quả bên lề đường đâu đâu cũng thấy.

Cam, táo, chuối tươi roi rói


Ổi găng

Ngoải ra, trong thời gian lang thang, mình cũng gặp mấy cái chợ và ở đây đồ Trung Quốc là chủ yếu. Đâu đâu cũng là hàng made in china, có lẽ là vì giá cả và màu sắc của nó.

khăn khố cho chị em trùm đầu

Xe máy made in china giá 1k USD



Bên cạnh những bạn Vespa xập xình trên phố, lấp lánh xanh đỏ vè vè trên phố, là các bạn xe máy TQ có giá trên 1k usd. Các bạn này đi được trên cát sa mạc.
Không Trung Thu cũng chẳng phải Noel
Các quán hàng rong cũng có ở khắp nơi, các quán bán đồ ăn như lòng dê hay bò gì đó, bán nước cũng có. Khi mình đi lang thang, khát quá, nhìn thấy một bác bán nước đen đen nhìn như nhân trần, mình tò mò ra uống thử. Thứ nước này được rất nhiều người qua lại uống, giá lại rẻ có 50 cent, mình lon ton chạy ra mua, bác bán hàng đã lớn tuổi đưa cho mình mà không lấy tiền. Lúc đầu, mình ngây thơ cứ tưởng bác chưa nhìn thấy, về sau, thấy bác trả lại tiền mà không lấy, mình chỉ biết cảm ơn rối rít. Cái nước này có mùi rễ cây, chắc là nước đun từ một loại cây nào đó, thơm, mát và ngọt ngọt cũng có phần ngai ngái nếu uống lần đầu.
Khoai lang nướng bằng củi - trông ngon cực
Bánh mỳ - món ăn yêu thích của người dân mà mình ko nuốt nổi
Trà đá vỉa hè


Khi đi mua sắm ở Ai Cập, các bạn cứ tránh cái tầm 12h trưa đi vì lúc đó là giờ cầu nguyện và chẳng ai muốn bán cho bạn, các chợ cũng đóng cửa, người dân đổ ra đường hoặc vào các nhà thờ hồi giáo để cầu nguyện.
Tip: ở Khanlili mình toàn đi khảo giá và mặc cả từ 1/3 - 1/2 tùy theo món đồ và giá của nó, có những hàng cũng không mặc cả được nhưng đó là cửa hàng. Tuy nhiên, khuyến khích bạn cứ mặc cả thoải mái.

Di chuyển quanh Cairo

Ở Cairo, các phương tiện giao thông đi lại luôn sẵn có.Nếu sử dụng phương tiện taxi thì các bạn nên chú ý chọn loại taxi nào có meter, thường là loại taxi màu trắng viền xanh, tuy vậy, điều này không đảm bảo rằng bạn không bị móc túi vì các bạn có thể chỉnh đồng hồ hoặc đưa bạn đi đường xa hơn. Nếu các bạn chọn taxi không có metter, các bạn nên biết chắc nơi mình đến mất bao nhiêu tiền, từ đó để mặc cả. Nói chung, nên check giá và mặc cả hết khả năng trước khi sử dụng dịch vụ gì ở Ai Cập, kể cả ở vài nơi có giá niêm yết. Một trong những cách di chuyển quanh thành phố tiết kiệm nhất của mình là metro và đi bộ. Khỏi phải nói, metro là sự lựa chọn tuyệt vời khi di chuyển xa như từ trung tâm đến kim tự tháp (đi taxi vào khu vực kim tự tháp). Ở khu trung tâm, metro nằm sâu dưới lòng đất, khi ra khu ngoại vi, nó sẽ nổi lên trên mặt đất. Giá thì rẻ thôi rồi, 1 LE cho một chuyến xa hay gần, có khi nếu phải đổi tàu bạn cũng không phải mất vé, có những trạm thì vẫn phải mất vé. Ngoải ra, một ưu điểm nữa là thời gian, thường thì các chuyến tàu vào giờ cao điểm có rất nhiều, có khi chỉ phải đợi 1' là có thể chuyến tiếp theo, nhưng đôi khi lèn nhau cũng bẹp ruột vào khung giờ này, còn bình thường thì vắng. Thêm một điểm cộng cho việc lựa chọn metro là an toàn đặc biệt với các bạn nữ. Mọi tàu đều có 2 toa dành riêng cho nữ giới, khi đến sân ga, bạn nhìn thấy phần đèn hiệu màu đỏ có chữ lady thì đó là toa dành cho nữ giới đặc biệt các bạn nam không thể lên được.
Vì giá vé đi metro khá rẻ, nên các 'dịch vụ' cũng xuất hiện ở đây. Đầu tiên là cụ ông, cụ bà, toàn người già lên xin tiền. Tiếp theo, đến một cô đen xì từ đầu đến chân, hở mỗi đôi mắt đen đi dọc toa tầu rải 'truyền đơn' và đứng nói abc gì gì đó như vẻ xin tiền. Sau đó, nàng lại thướt tha ngoáy mông quay lại thu giấy và những gì đi kèm. Tiếp đến là lớp trẻ nhỏ, các em nhỏ đi dọc tầu, dúi vào tay hành khách, đặt lên người hành khách kẹo hoặc giấy ăn, đi một vòng, các nhi đồng này lại đi thu về, đỡ mất công chào mời. Cách này có khi một thời gian tới sẽ được áp dụng ở Việt Nam mất. Thế nên, các bạn nào đi du lịch đừng tưởng đó là đồ miễn phí nhé. Nên nhớ rằng ở Ai Cập chẳng có gì là miễn phí đâu. Lòng tốt miễn phí xa xỉ lắm.


Nhà cửa ở Cairo
Một điều các bạn rất dễ nhận thấy, đặc biệt khi đi trên đường Ringroad rằng các tòa nhà ở Ai Cập chủ yếu đang còn dang dở. Các cọc thép vẫn vươn thẳng lên trên trời, tuy nhiên, thực ra những ngội nhà đó đã xây xong và mọi người đã chuyển vào trong sống từ lâu rồi. Do ở Ai Cập thuế nhà cửa đã được xây xong rất đắt, nên dân tình đành 'lách luật' bằng cách đó. Nhà cửa ở Cairo nhìn rất chán đời, do Cairo cũng được xây dựng trên sa mạc, nên nhà cửa toàn môt màu đen đen hoặc màu nâu. Nói chung nhìn màu rất tối và chán.

Điểm đầu và điểm cuối của cuộc hành trình chính là Cairo với nhiều điều mới mẻ và điển hình cho cuộc sống thành phố. Điểm đến tiếp theo của cuộc hành trình lại mang đầy màu sắc khám phá thế giới tự nhiên. Cảnh đẹp mà chỉ có thiên nhiên ưu đãi ban tặng, tuyệt đối con người không thể tạo ra.
Hành trình tiếp theo: Baharya - thất vọng, tức giận và choáng váng.







Comments