"Thực sự, cho đến giờ mình vẫn thấy mình thật may mắn".
Sau khi nghỉ ngơi đã đời, hành trình đi thăm Doha trong vài giờ được vạch ra. Đầu tiên, phải tìm cách thoát ra ngoài đã. Hỏi han mấy bác nhân viên bảo vệ ở sân bay, các bác đều lắc đầu kêu mày không ra được đâu dù mình giải thích rằng tao có 13h transit ở đây. Việc chỉ được giải quyết khi mình đến gặp nhân viên của Qatar Airways nhiệt tình, chu đáo và luôn có mặt 24/24, mình được chỉ dẫn đi bus đến terminal màu xanh. Đang lang thang, không biết làm thế nào để đi ngược ra được khu vực, mình cầu cứu một bác làm ở sân bay, bác nhấc hết hàng rào, dẫn mình băng băng ra đến cửa. Yêu bác ấy thế.
Thủ tục để ra ngoài thăm thú Doha không có gì là khó khăn cả. Chỉ cần bạn transit ở Doha trên 6 hoặc 8h gì đó, bạn có thể nhập cảnh vào Qatar để nghỉ ngơi một trong những khách sạn đã có sẵn. Nhân viên ở Qatar Airways sẽ giúp bạn điều đó, họ reserve một cái khách sạn và đưa cho bạn các giấy tờ cần thiết để nộp cho hải quan. Việc reserve tại một khách sạn chỉ để nhằm mục đích cho việc nhập cảnh mà thôi; thế nên, cũng đừng quá hốt hoảng khi khách sạn bạn đăng ký là movenpick :). Ở khu vực này mình mới thấy gái Qatar làm việc.
Tip: Nếu các bạn đến Qatar vào ban ngày, và có thời gian transit lâu thì các bạn có thể xuống ở khu vực xanh lá và làm các thủ tục luôn, không cần qua khu vực transit nữa.
Khi mọi thủ tục đã xong, mình hăm hở bước chân ra ngoài, thời tiết đầy mây, không nhìn thấy được mặt trời.
| bên ngoài sân bay, chiếc trực thăng bé tí |
Lịch trình của mình là đi bộ dọc bãi biển Doha kiếm một quán cafe ngồi chơi và bắt taxi lúc về.
Ấn tượng đầu tiên khi bước chân ra ngoài là đường phố ở Doha. Ô tô phóng vèo vèo tầm hơn 100km/h, hơn nữa hoa được trồng rất đẹp ở giữa hai giải phân cách.
Tìm mỏi mắt cũng chỉ thấy có vài cây xương rồng như vầy thôi.
Đường rộng, xe phóng nhanh nên việc sang đường khá đáng sợ, nhưng rất may các bác tài rất dễ thương khi dừng hẳn lại để mình sang đường. :X. Lang thang một lúc thì bắt gặp khu vực này goi la Sharg zone:
Nhìn như một công viên vây, xa xa là biển và từng đàn, từng đàn chim bay lượn xung quanh khu vực này.
Em Hama cũng bon chen với đàn chim :D
Thời tiết không đẹp lắm, trời xầm xì, nhiều mây, gió khá lớn và khá lạnh. Hình như lúc đó là cuối đông. Và mình đã đến biển, thực chất đoạn này là nơi neo đỗ tàu đánh cá
Bazai đã là nhiều?
Trong lúc đang lơ ngơ chụp ảnh, lang thang dọc bờ biển, tự dưng một bác đi ngược chiều chạy ra làm quen. Dăm câu ba điều, bác ấy đòi đi bộ cùng mình và nói chuyện. Do kỹ năng từ chối của mình còn yếu và kém, nên mình chỉ biết đồng ý. Bác tự giới thiệu là người Ai Cập :O và đang làm việc ở Doha liên quan đến xây dựng và làm việc với các công nhân Việt Nam. Sở dĩ mình gọi bằng bác vì bác đã già, có vợ và con ở Ai Cập. Bác dẫn mình đến nơi người dân đánh cá tập trung.
| gỡ lưới |
Sau bức ảnh này, bác có một đề nghị làm mình choáng váng. Bác muốn dẫn mình đi ngắm tất cả thành phố bằng ô tô, hự hự, mình hoảng quá chạy biến sau khi cầm lấy địa chỉ email của bác. Và mình tiếp tục độc hành đi dọc biển.
| Rất ấn tượng với biển báo giao thông ở đây. Sinh động và thân thiện ghê. |
| Hoa ở khắp nơi |
| Hoa vừa được tưới |
Lần đi này, mình bỏ qua hết các nơi nên đến được lonely planet recommend như viện bảo tàng hồi giáo. Điều tiếc nhất là khi đến bảo tàng nghệ thuật thì họ chưa mở cửa, phải 10h mới mở, và hiện tại đang có trưng bày về truyện tranh Nhật Bản. Và trông viện bảo tàng bắt mắt thế này đây
| Chẳng hiểu sao lại gọi là Murakami ?? |
Lang thang dọc biển mãi không thấy quán cafe nào, chỉ có vài nhà hàng, mình quyết định chuyển hướng đi vào ngắm chợ.
Đáng buồn là các cửa hàng cũng chưa mở cửa, chỉ có cửa hàng vải mở, vải ở
đây rất đẹp và nhiều. Mình thì chỉ window shopping thôi vậy.
Sau khi window shopping chán chê, mình nghĩ đến chuyện ăn sáng và nhảy đại vào một hàng.
Quán này nhỏ, khá là đông, người người đi lại tấp nập. Khi bước chân vào, tất cả mọi người nhìn mình với con mắt ngạc nhiên, lúc đầu mình cũng không hiểu, nhưng sau khi ngồi ăn sáng ở đây mình mới thấy mình là đứa con gái duy nhất ngồi trong cái cửa hàng khoảng 10m2 đầy nhóc đàn ông.
| bữa sáng giá 1$ (cốc trà là mình đòi sau đó, vì thấy cái bánh giá 1$ là quá đắt) |
Nhân bánh "pizza" hay "sandswich" (theo cách gọi của chủ hàng) gồm trứng, sữa đặc có đường, dưa chuột và cà chuột. Dân ở đây rất thik uống lipton pha sữa ngọt thế cổ với lượng đường vô đối. Vì theo đạo hồi, nên mọi người ở đây chỉ dùng tay phải để ăn, khôgn dùng thìa hay dĩa.
Sau bữa ăn sáng, có thêm sức mình tiếp tục lang thang ngắm nghía phố phường. Theo mình, các bác xế ở đây rất lịch sự khi mỗi lần mình muốn sang đường các bác đều dừng lại, hoặc phanh két lại ngay tức thì.
Có thể nói, Doha là một thành phố khá nhỏ, và không có địa điểm du lịch nào nổi tiếng, mọi người đến đây chỉ mua sắm là hợp lý. Thật kỳ lạ, trong mấy tiếng lang thang ở Doha mình không hề gặp, hay nhìn thấy một người phụ nữ nào ở ngoài đường.
| Chợ người |
Doha có rất nhiều các tòa nhà cao tầng bên cạnh các kiến trúc đặc trưng của Hồi Giáo.
Vấn đề nảy sinh - liều lĩnh xông tới
Sau khi đã dạo chơi đủ, mình quyết định bắt taxi đi về, và lúc đó mình phát hiện ra, taxi ở đây là rất hiếm. Trong suốt thời gian lang thang mình chỉ nhìn thấy duy nhất một chiếc xe taxi. Điều may mắn là lúc đó mình vẫn còn khá nhiều thời gian tuy nhiên lại rất mệt vì trên vai đang vác một chiếc laptop 2,7kg. Chắc hẳn lúc đó mặt mình cũng phải kinh khủng lắm vì lúc đó nắng đã lên, trời nóng hơn.
Dù gì zai trẻ vẫn hơn zai già
Trong lúc đấy, tự dưng có một chiếc xe Chevolet màu đen dừng trước mặt mình, một zai hỏi có muốn đi nhờ không và hoàn toàn miễn phí ? Thế là mình cũng liều lĩnh gật đầu cái rụp. Lên xe người lạ, ở một đất nước hoàn toàn xa lạ, không có số điện thoại của cảnh sát, không biết tiếng, etc. Liều lĩnh thật sự. Nếu chẳng may mình bị bắt cóc, hay bị chở đi đâu đó chắc cũng tèo. Ngồi trên xe nghe nhạc, được zai trẻ cho lượn loanh quanh thành phố, được zai trẻ mời trà lipton pha sữa và được zai trẻ hứa hẹn sẽ xin việc cho mình ở Doha. Ngồi trên xe, nghe zai chém, mình lo thật sự, chỉ mong cho sớm đến sân bay. Zai nhắc nhở mình hai điều là: rất nguy hiểm khi con gái đi một mình trên đường và ở đây xe taxi không có biển taxi, tuy nhiên, nếu mình cứ đứng ở đường và vẫy một chiếc xe bất kỳ, xe nào dừng lại thì là taxi. Đang ngon lành cành đào thì zai bị gọi điện và có việc phải đi, nên zai trẻ thả mình xuống giữa đường với dặn dò là chỗ này rất dễ bắt taxi.
Hết Zai già đến zai trẻ thêm cả zai trung niên
Đứng dưới cái nắng nóng, mình bắt được một chiếc xe trên đó đang có người, và mình đồng ý đi chung. Rất tỉnh, khi mình hỏi về giá cả và nhận được câu trả lời là lên đi rồi tính. Thế mà mình vẫn lên mới tài. Sau khi đưa bạn khách kia về đến nơi của bạn ấy, giờ đến lượt mình thỏa thuận giá cả với bác tài. Sau một hồi lằng nhằng từ tiền Qatar (chẳng nhớ là gì) sang usd, cuối cùng mình chấp nhận với giá 5$ mà trong lòng vẫn thấy đắt. Trên đường đi chém gió lung tung, zai hỏi giờ cất cánh, thấy vẫn còn khá sớm, zai rủ mình đi vòng quanh thành phố, có lẽ do zai đã có tuổi nên mình đã từ chối thẳng thừng dù zai còn rủ mình đi uống cafe. Sau khi đến được sân bay, mình thấy rằng giá 5usd là hợp lý do sân bay Qatar rộng, nên cửa vào cách khá xa cửa ra và phải đi qua những đoạn đường nắng gắt, không một bóng người chứ đừng nói có bóng cây. Phải nói rằng Qatar Airways rất vip khi sân bay dành một cửa vào riêng biệt cho hãng. Đó là một điều mình vừa ấn tượng với hãng hàng không này.
Đến sân bay, mình thở phào nhẹ nhõm vì đã sống sót, mạnh khỏe để tiếp tục cuộc hành trình. Đến giờ nghĩ lại, có lẽ quyết định lên xe của người lạ, là quyết định liều lĩnh nhất trong cả cuộc hành trình này của mình. Nếu có quay lại thời điểm đó, chưa chắc mình đã có đủ dũng khí để làm lại điều đó. Nói chung, mình vẫn còn rất may mắn để tiếp tục những khám phá ở Cairo - thủ đô của Ai Cập, điểm nóng trong các tin thời sự thời điểm trước đó.

Comments
Post a Comment