đọc sách - 1




1- Sau khi đọc xong "Ngòai vùng phủ sóng" mình quá hoang mang đến độ tự nhủ với bản thân rằng: phải tránh xa mấy cô, mấy bác nhà văn người Ba Lan một thời gian. Đấy, mới có hai tác giả Ba Lan thôi, mà mỗi lần đọc lại phải dằn vặt, quằn quại thế này cũng mệt lắm. Chỉ tại mình cũng hay lẩn vẩn suy nghĩ lung tung cơ.
Ngược thời gian một chút, truyện đầu tiên và có tác động nặng nề nhất (mà giờ vẫn chưa dứt hẳn) là chuyện "Cô đơn trên mạng". Truyện này mình mượn từ cô bạn thất tình, cô ấy kêu chưa đọc, đưa mình đọc trước xem sao. Sau khi đọc xong, mình cảnh báo và cấm nó đọc luôn. Trong tháng đầu sau khi đọc truyện này, đầu óc mình cứ như ở trên mây, trên gió vậy, làm việc như một bản năng (hơ, nghe hơi bị pro), và não cũng như cảm xúc thì nằm dưới hố sâu tưởng như không đáy. Tối nào trước khi ngủ cũng phải băn khoăn, lăn tăn với cái kết của câu chuyện. Câu chuyện ám ảnh khủng khiếp. Đến giờ vẫn sợ mức ám ảnh của nó. Một sự ám ảnh tiêu cực, thiêu rụi ý thức sống với thực tại của mình.
2- Đọc "Phong Vân" mới thấy sự vần vũ của số phận, sự trớ trêu của lẽ đời. Thiên cơ bất khả lộ. Mọi điều xảy ra đều có lý do của riêng nó. Cái gì cũng có góc nhìn riêng, nếu cứ khăng khăng giữ ý kiến của bản thân thì chỉ làm khó mình, khó người. Tốt ở thời điểm này - đâu có phải là tốt trong tương lai. Tốt - Xấu cũng chỉ tương đối. Quan trọng là bản thân mình: mình làm vì điều gì, cho ai, mục đích là gì? Hơn ai hết, mình là người biết và chọn cái Tốt - cái Xấu cho bản thân. Mình thích Dịch Phong cũng vì lẽ đó. Sống chỉ vì người khác nhìn vào là thế, e rằng sẽ tự mình hại mình mà thôi.

Rốt cuộc, có ai sống hộ ai đâu. Người nào cũng có con đường mà mình buộc phải trải qua. Tự mình biết tâm mình là thế nào.

Mà Phong Vân có được gọi là sách không nhi?

Comments