Thiên địa bất nhân
Dĩ vạn vật vi sô cẩu
Thánh nhân bất nhân
Dĩ bách tính vi sô cẩu
Dĩ vạn vật vi sô cẩu
Thánh nhân bất nhân
Dĩ bách tính vi sô cẩu
Thoạt nghe thấy lạ lùng! Nhưng nếu hiểu cái nghĩa đích thực của chữ "đạo" thì sẽ hết thắc mắc. đạo là cái luật lạnh lùng của trời đất, không tư vị ai cả nên gọi là " bất nhân". Bậc thánh nhân đã đại giác lẽ đạo nên cũng hành xử theo quy luật.
Như vậy, cặp mắt nhìn vũ trụ trong vô thường là cặp mắt khám phá được luật biến động, vận động, đổi thay...cuả vũ trụ, dẫu chúng đã hiện hành nơi cõi tự nhiên hay đang âm thầm tiềm ần.
Cặp mắt đại giác ấy đã nhìn vào cõi nhân sinh. Cõi ấy cũng vô thường. Nó luôn luôn vận động tuyệt đối, một thay đổi liên tục
Như vậy, đừng bao giờ nghĩ rằng cái thân của ta là vĩnh viễn có, là thường. Tất cả tạo vật, con người đang sống chỉ là ở "trọ "mà thôi "Con chim ở đậu cành tre.
Suy cho cùng, con người cũng chỉ là một phần tử nhỏ bé trong cái vô cùng, vô tận của thế giới này. Chúng ta thường quên đi những cái hạn chế của bản thân, đồng thời tự đề cao đến mức quá đáng những thành tựu của mình. Tại sao chúng ta không chấp nhận điều hữu hạn của bản thân và tuân theo những quy luật của tạo hóa?
Tôi đã từng nghĩ rằng, khi một ai đó tự tử, người đó quả thật là tàn nhẫn, quả thật là quá ích kỷ. Họ ra đi để tìm sự giải thoát cho riêng mình, khiến cho những người ở lại phải dằn vặt, ray rứt. Và có lẽ vì thế những người tự tử thường khó được siêu thoát
Giờ tôi lại nghĩ, đôi khi những người ở lại ích kỷ quá, sao cứ phải níu kéo những gì đã vượt ngoài khả năng của bản thân? Tại sao không để cho họ ra đi với nhau một cách thanh thản nhất? Liệu có ai đã từng nghĩ rằng khi chúng ta càng đau buồn, càng níu kéo họ lại, ở nơi đó, họ cũng không yên, họ cũng ray rứt vì khiến cho những người ở lại đau buồn?
Giá như, nếu thì... tất cả chỉ ở thể giả định. Một khi điều đó xảy ra thật, ta khó có thể lường trước được kết quả của nó thế nào. Liệu nó tốt hơn hay sẽ tồi tệ hơn??? Không ai nói trước được điều gì.
Tôi không hề nói rằng các bạn không nên đau buồn, các bạn không nên nhớ thương nhưng các bạn cũng cần đi nốt con đường của chính mình. Hãy cứ coi mọi thứ là những trải nghiệm mà dù muốn hay không muốn chúng ta đều phải đối mặt để trưởng thành lên.
Và tôi tin rằng, ở một nơi nào đó, anh chị đang cùng nhau dõi bước theo chúng ta.
http://www.youtube.com/watch?v=ijzW0eMqnjA
I'd love to stay with you all
Plz smile when u think of me
My body's gone that's all

Comments
Post a Comment